
The shadow,
&
Sunny days
And,
I stopped playing with my shadow. Shadows were ghosts now. After the ghost stories, darkness was no longer empty. It was crowded with shapes.
Much later, when I moved to the city for university—where streets overflowed with people and lights burned bright—I reminded myself:
When life flourishes, darkness retreats.
But back then, in that tiny village, all I knew was how tightly I clung to summer, to moonlight, to human voices.
And every morning I woke hoping it would be a sunny day—enough happiness to store away, enough to survive the coming rainy months.
Just one day.
That was all I needed, as simple as that.
There were very few houses in my neighborhood.
At the beginning of the road stood Ông Tứ’s house. It sat far back, hidden behind coffee plants and a fence of yellow flowers. Every time I passed by, I stopped to breathe them in. I knew his name, but I had never seen his face. No one knew much about his family or what they did. Sometimes, out of curiosity, I pressed my eyes to the gaps in the fence, trying to see inside. Just a small wooden house. Doors always closed.
There was something unsettling about it.
When the yellow flowers were not in season, I ran whenever I passed that house.
One day, I heard his family had moved away. They had lived there for years, yet even when they left, I never once met any of them. The house was abandoned, swallowed back into silence.
Next door lived Bác Năm and Bác Bốn. They were siblings and shared a garden. Their families often sat together on the porch drinking tea . Sometimes they visited Uncle Tranh’s house, but never ours. Occasionally, I ran into them or their relatives. I said hello; they responded with a nod—most of the time without looking at me, rarely smiling.
Bác Bốn lived right beside us. He never spoke. I had never heard his voice. He paced back and forth in front of our house, hands clasped behind his back or tucked into his pockets, peering in and out, his face always stone-cold. Whenever I saw him on the road, I pretended not to notice.
Our houses were separated by a steel fence. He checked it often—whether it stood straight, whether it leaned toward his side. If it leaned even slightly, he would come complain to my father. That was the only conversation I ever knew him to have with my family.
We lived next to each other for years—neighbors, yet strangers.
In a village that small, loneliness should not have existed. Houses stood close together. Everyone walked the same paths. Voices easily carried across gardens. And yet, there were long stretches of time when that tiny world felt hollow, emptied of people.
The adults were always busy—working, worrying, surviving. I was the youngest one, drifting on my own. During the day, when no one was home, I played alone. In the evenings, I sat on the veranda, my legs dangling above the steps, waiting for the sound of footsteps returning. Waiting for the hum of a bicycle. Waiting for a familiar voice.
Time moved strangely slowly. So slow that I felt as if I could see the shape of silence.
I played with my shadow.
At first, it was just curiosity—watching it stretch and shrink with the sun, bend when I bent, disappear when clouds passed. Then I began to speak to it. I asked questions. I answered myself. Sometimes I scolded it. Sometimes I whispered secrets I had no one else to tell.
The shadow never left me.
I befriended chickens, cats that brushed quietly against my legs, dogs lying in the dirt watching me with patient eyes, asking only to be touched. I spoke to flowers as if they could hear. I told rambling, shapeless stories to the objects around me—the doorframe, the teapot, the old broom leaning against the wall—as if they might remember me someday, when I was gone.
I could sit for hours watching eggs crack open, chicks stumble into the world on tiny legs. I watched worms curl in wet soil after rain, ants carry crumbs larger than their own bodies. I learned the language of stillness, because it was the only language that was always there.
To the left lived Uncle Tranh’s family. They had many children, like us, all around the same age. My sisters played with his daughters. Phúc and Cường were close to my age, but they were boys. Sometimes they let me play with them. Sometimes they didn’t.
To be accepted—to be like them—I sometimes dressed like a boy. Often, they only let me sit and watch. Sometimes I begged, and they allowed me to join. I played all the boys’ games—marbles, tin-can tossing, wrestling, cricket fights—and I was terrible at every single one.
Their games. Their rules. Every loss came with punishment: a flick to the ear, a slap to the palm, a knock on the head. I wanted to play, so I accepted it. Sometimes it hurt too much. I cried and ran home. That was why they didn’t like me.
There was only one thing I was good at: flying kites in the field behind our house.
We made kites from old notebooks. Mine was always the most beautiful—and it always flew the highest. That was why I loved summer, loved the dry days. Barefoot, holding the string, feeling its pull as the kite surged upward—I had never felt so close to flying.
My village was small. Running beneath the kite, I wondered how far one could see from up there. Surely the world was much larger than this little hamlet. The wind slammed into my face. My feet sank into mud. But my soul rose with the kite, into that endless sky. Phúc and Cường didn’t care much for it. So some afternoons, I flew kites alone.
Summer in the Highlands was breathtaking.
The sky stretched endlessly blue. At noon, the sun stood still overhead, the air thick and heavy. Behind our garden was a pond. Nothing felt cooler than plunging into it. None of us could swim. We chopped down banana trunks, threw them into the water, clung to them to stay afloat. The pond was deep. Adults strictly forbade us from going near it. But children do not always listen. The boys learned quickly. They only let me into the water when their legs were tired. By the time they could swim, I still could not.
One day, my mother caught me. She dragged me out and struck me hard. My nose bled. She froze, staring at me in shock. It was the only time in my life she ever hit me.
She apologised.
But I didn’t speak to her for days.
And she never let me practice swimming again.
Sunny days was also when people appeared.
When Hải picked me up from kindergarten, I sat on the back of his bicycle, turning my head to look at Đức Mẹ Hill covered in blazing yellow wild sunflowers, my heart floating, humming the song my teacher had taught us that day. Year after year, I waited for summer, clinging to that image in my childhood memory.
On weekends, when Thu was around, I felt just as whole. Following her into the eucalyptus forest to cut leaves for the coffee plants, I breathed in the scent of freshly cut grass and damp earth. Birds called. Wind moved through leaves. Thu worked and sang, her voice clear and high, blending with the birds.
While she gathered leaves, I skipped around, chased butterflies, picked flowers, followed falling leaves, played with worms, crickets, grasshoppers. Those were my only toys—the ones my parents could never afford, but nature gave freely.
Thu stacked the grass onto the bicycle and lifted me up to sit on top. I sat higher than her shoulders, swinging my legs, holding onto her, laughing out loud. My trousers turned green from the grass. Every time, I stared at that green for a long while, pressed my nose to the fabric, breathed in the scent one last time before she took the clothes to wash.
In March and April, when the coffee fields entered their season of bloom, my world turned dreamlike, like a painting come alive. White flowers burst everywhere, butterflies filled the sky, and brown bees worked tirelessly at the blossoms. In those days, I was almost never indoors, I lived on the roads, chasing butterflies, searching for the most radiant one, quietly following it until my small feet grew weary.
Oh, sunny days. How I loved sunny days!
Especially the nights when the electricity went out. Under moonlight, blackout nights were not dark—my village shimmered like a silver vase. The moon rose so close it felt almost physical, a presence you could sense. Moonlight spilled generously across the village, soft and tender, turning everything calm and unreal. On full-moon nights, the moon no longer hid behind clouds. It stayed there, quietly watching us from above.
Those moonlit nights were, to me, the sweetest and most peaceful memories in my childhood.
It felt as if, under the moon, everyone set aside their worries—no more counting rice in the jar, no more wondering whether the pig feed had finished cooking. All the children, of every age, boys and girls alike, gathered to play.
Uncle Tranh’s yard became our playground—rope skipping, hopscotch, tug of war, herding ducks. We ran until our shirts were soaked with sweat. We laughed, we shouted with happiness. And for me, more than anything else, those were the moments when I always had a team, when I did not feel alone, when the rules were fair.
Those nights, I went to bed smiling.
Those were the moments I felt complete.
Just having someone nearby made the world feel like a different place.
But evenings in the Highlands were different.
Twilight came early and lingered too long. The sun slipped behind the hills, light draining away as if swallowed by the earth. Shadows stretched unnaturally. Cold arrived without warning. Smoke from kitchen fires rose thin and fragile.
The village sank back into silence.
One rainy season, a distant relative came to stay with Uncle Tranh’s family. He was tall and thin, with long hair and a beard. At night, he called us children over to hear his stories.
We sat in the kitchen. There was no electricity—only an oil lamp on the table. He told us to sit close together. Very close. He spoke slowly, almost whispering, word by word. Goosebumps rose on my skin. I clutched Đông’s hand tightly, my nails digging into her palm, pain sharp—but neither of us dared make a sound. When the story ended, we held hands and ran home through the darkness. Twenty meters from Uncle Tranh’s yard to our house felt like twenty kilometers.
Before leaving, he said one sentence that haunted us for years:
“When yin prevails, yang weakens.”
There was a story of a young girl who died from cold. After death, she returned at night to check on sleeping children. If a toe was left uncovered, she pulled it—and turned it into ice.
As he said this, he grabbed my toe.
I screamed and burst into tears.
From that night on, sleep became something to fear. I always tucked the blanket tightly around my feet—even in the heat of summer, even when sweat soaked the sheets. My toes were always hidden.
And,
I stopped playing with my shadow. Shadows were ghosts now. After the ghost stories, darkness was no longer empty. It was crowded with shapes.
Much later, when I moved to the city for university—where streets overflowed with people and lights burned bright—I reminded myself:
When life flourishes, darkness retreats.
But back then, in that tiny village, all I knew was how tightly I clung to summer, to moonlight, to human voices.
And every morning I woke hoping it would be a sunny day—enough happiness to store away, enough to survive the coming rainy months.
Just one day.
That was all I needed, as simple as that.

Cái bóng,
và
Những ngày nắng
Và,
Tôi không chơi với cái bóng nữa. Bóng là những con ma. Sau những câu chuyện ma, đêm tối với tôi không còn trống rỗng nữa. Nó đầy rẫy những cái bóng.
Mãi rất lâu sau, khi xuống thành phố lớn để học đại học, nơi phố xe đông nghẹt người và đèn đường sáng rực —tôi mới dặn lòng mình Dương thịnh thì âm suy.
Khi sự sống đủ đầy, bóng tối lùi xa.
Nhưng ngày ấy, ở ngôi làng nhỏ bé đó, tôi chỉ biết bám víu lấy mùa hè, ánh trăng, lấy tiếng người.
Và sáng nào thức dậy, cũng mong đó là một ngày nắng, cho tôi đủ hạnh phúc để để dành và sống sót qua mùa mưa sắp đến.
Chỉ một ngày,
Là đủ rồi..., giản dị vậy thôi.
Khu xóm của tôi có rất ít nhà.
Ở đầu con đường là nhà ông Tứ. Nhà ông nằm lùi sâu phía sau, khuất trong những hàng cà phê và hàng rào hoa vàng. Mỗi lần đi ngang qua, tôi đều dừng lại, hít thật sâu mùi hoa. Tôi biết tên ông, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy mặt. Không ai biết nhiều về gia đình ông, hay họ làm gì. Có những lúc, vì tò mò, tôi ghé mắt vào những khe hở của hàng rào, cố nhìn vào bên trong. Chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ. Cửa lúc nào cũng đóng im lìm.
Ngôi nhà ấy có điều gì đó khiến người ta thấy lành lạnh.
Những khi hoa vàng không nở, tôi luôn chạy thật nhanh mỗi lần đi ngang qua.
Rồi một ngày, tôi nghe nói gia đình ông đã dọn đi. Họ đã sống ở đó rất lâu, vậy mà đến khi họ rời đi, tôi vẫn chưa từng gặp một ai. Ngôi nhà bị bỏ hoang, lặng lẽ trở lại với sự im lìm, lạnh lẽo.
Kế bên là nhà bác Năm và bác Bốn. Hai bác là anh em ruột, chung một khu vườn. Hai gia đình hay ngồi với nhau trước hè, thỉnh thoảng họ sang nhà chú Tranh, nhưng không bao giờ sang nhà tôi. Đôi lúc tôi gặp họ hoặc người nhà họ trên đường. Khi tôi chào, họ chỉ gật đầu, thường là không nhìn tôi, cũng chẳng mấy khi họ cười.
Bác Bốn ở sát nhà tôi. Bác không bao giờ nói. Tôi chưa từng nghe giọng bác. Bác đi đi lại lại trước cửa nhà tôi, hai tay chắp sau lưng hoặc bỏ trong túi quần, nhìn vào rồi nhìn ra, gương mặt lúc nào cũng lạnh như đá. Mỗi lần gặp bác ngoài đường, tôi phải giả vờ như không thấy.
Nhà bác và nhà tôi chung một hàng rào kẽm gai. Bác thường xuyên sang kiểm tra—xem nó có thẳng không, có nghiêng về phía nhà bác không. Nếu nó nghiêng về phía nhà bác, bác sang nói với ba tôi. Đó là cuộc trò chuyện duy nhất với gia đình tôi mà tôi từng biết.
Chúng tôi sống cạnh nhau suốt nhiều năm, láng giềng, nhưng xa lạ.
Ở một ngôi làng nhỏ như thế, lẽ ra không có chỗ cho cô đơn. Nhà gần nhau. Đi chung một con đường. Tiếng nói dễ dàng vọng qua vườn. Vậy mà có những khoảng thời gian rất dài, thế giới nhỏ bé ấy vẫn dường như trống rỗng.
Người lớn ai cũng bận, làm việc, lo toan, mưu sinh. Tôi là đứa nhỏ nhất, chỉ biết loanh quanh một mình. Ban ngày nhà không có ai tôi chơi một mình. Buổi chiều, tôi ngồi trên hiên, thòng chân xuống bậc thềm nhà, chờ tiếng bước chân người về. Chờ tiếng xe đạp. Chờ nghe một giọng nói thân quen.
Thời gian bỗng trôi rất chậm. Chậm đến mức tôi như thấy được hình dáng của sự im lặng.
Tôi chơi với cái bóng của mình.
Ban đầu chỉ là tò mò—nhìn nó dài ra, ngắn lại theo nắng, cong theo dáng tôi, biến mất khi mây che. Rồi tôi bắt đầu nói chuyện với nó. Tôi hỏi. Tôi tự trả lời. Có lúc tôi mắng nó. Có lúc tôi thì thầm những điều không biết nói với ai.
Cái bóng không bao giờ rời tôi.
Rồi tôi kết bạn với lũ gà, với những con mèo lặng lẽ cọ qua chân, với những con chó nằm dài trên đất nhìn tôi bằng đôi mắt kiên nhẫn xin được vuốt ve. Rồi tôi nói chuyện với hoa như thể chúng có thể nghe. Tôi kể những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi với những đồ vật xung quanh—khung cửa, bình trà, cây chổi cũ tựa vào tường—như thể chúng sẽ nhớ tôi khi tôi không còn ở đó nữa.
Tôi ngồi hàng giờ nhìn trứng nứt vỏ, gà con chui ra đời, cái chân nhỏ xíu, chạy vòng quanh, tôi ngồi chăm chú nhìn giun cuộn mình trong đất ướt sau mưa, nhìn kiến tha những mảnh vụn lớn hơn cả cơ thể chúng. Tôi học ngôn ngữ của sự tĩnh lặng, vì đó là ngôn ngữ duy nhất luôn sẵn có.
Bên trái là nhà chú Tranh. Gia đình chú đông con như nhà tôi, tuổi tác xấp xỉ. Các chị tôi chơi với con gái nhà chú. Phúc và Cường gần tuổi tôi, nhưng là con trai. Có lúc tụi nó cho tôi chơi cùng. Có lúc thì không.
Để được tụi nó công nhận —để được giống tụi nó —thi thoảng tôi mặc đồ như con trai. Nhiều khi tụi nó chỉ cho tôi ngồi xem. Có lúc tôi năn nỉ lắm, thì tụi nó cũng cho chơi chung. Tôi chơi tất cả trò chơi của tụi con trai, bắn bi, tạt lon, đánh vật, chọi dế… và tôi dở tệ ở tất cả.
Trò chơi của chúng, luật chơi của chúng. Mỗi lần thua là một hình phạt. Búng tai. Tát vào lòng bàn tay, cú đầu. Tôi muốn chơi, nên tôi chấp nhận. Có lúc đau quá. Tôi khóc và chạy về nhà. Nên tụi nó không thích tôi.
Chỉ có một duy nhất trò tôi giỏi: thả diều trên cánh đồng sau nhà.
Chúng tôi làm diều từ vở cũ. Diều của tôi lúc nào cũng đẹp nhất và bay cao nhất. Đó là lý do tôi yêu mùa hè—yêu những ngày khô ráo. Chân trần, tay giữ sợi dây, cảm nhận lực kéo khi diều vút lên—tôi chưa từng thấy mình như đang bay.
Làng tôi nhỏ. Khi chạy dưới cánh diều, tôi tự hỏi từ trên cao kia có thể nhìn thấy bao xa. Chắc hẳn thế giới phải lớn hơn cái xóm này rất nhiều. Gió thốc vào mặt. Chân lún trong bùn. Nhưng tâm hồn tôi bay theo theo diều, trên bầu trời cao ngút ấy.
Phúc và Cường không mấy hứng thú. Nên có những buổi chiều, tôi đi thả diều một mình.
Mùa hè ở cao nguyên luôn đẹp đến nao lòng. Trời xanh đến vô tận. Giữa trưa, nắng đứng bóng, không khí dày và nóng. Sau vườn chúng tôi có một cái ao. Không gì mát bằng việc lao xuống đó. Không đứa nào biết bơi. Chúng tôi chặt thân chuối, quăng xuống nước, bám vào để nổi. Ao sâu. Người lớn cấm tuyệt đối. Nhưng trẻ con đâu phải lúc nào cũng nghe lời.
Con trai học nhanh. Nó chỉ cho tôi xuống khi tụi nó đạp nước đã mỏi chân. Đến khi tụi nó bơi được rồi, tôi vẫn chưa.
Một ngày, mẹ bắt gặp tôi. Mẹ kéo tôi lên và tát tôi một cú trời giáng. Mũi tôi chảy máu. Mẹ đứng sững lại, sửng sốt nhìn. Đó là lần duy nhất trong đời mẹ đánh tôi.
Mẹ xin lỗi. Nhưng tôi không nói chuyện với mẹ mấy ngày. Nhưng mẹ cũng không cho tôi tập bơi nữa.
Những ngày nắng cũng là khi con người xuất hiện.
Khi anh Hải đón tôi từ mẫu giáo, tôi ngồi sau xe đạp, ngoái đầu nhìn đồi đức mẹ phủ hoa cúc quỳ vàng rực rỡ, lòng lâng lâng, tôi ngân nga bài hát cô giáo mới dạy trên lớp. Nhiều năm như thế, tôi vẫn đợi mùa hè đến, cố níu lại mãi khung cảnh ấy trong trí nhớ của tuổi thơ.
Những ngày cuối tuần, khi có Thu, tôi cũng thấy trọn vẹn như thế. Theo chị vào rừng bạch đàn cắt lá bón cà phê, tôi hít mùi cỏ vừa cắt và đất ẩm. Chim kêu, gió lùa qua lá. Thu vừa làm vừa hát, giọng Thu trong veo, cao vút, hoà với tiếng chim.
Trong lúc chị gom lá, tôi nhảy chân sáo, đuổi bướm, hái hoa, đuổi theo lá rơi, nghịch giun dế châu chấu. Đó là những món đồ chơi duy nhất của tôi—những thứ ba mẹ không bao giờ mua được, nhưng thiên nhiên mang tặng.
Thu chất cỏ lên xe rồi bế tôi ngồi lên trên, tôi ngồi cao hơn vai Thu, đung đưa chân, tay bám vai chị, cười vang. Quần tôi xanh lét vì cỏ. Lần nào cũng vậy, tôi nhìn màu xanh ấy thật lâu, áp mũi vào, hít mùi cỏ lần cuối trước khi Thu mang đồ đi giặt.
Vào tháng ba và tháng tư, khi những rẫy cà phê vào mùa hoa nở, thế giới của tôi đẹp mơ màng như một bức tranh. Hoa trắng nở rộ khắp nơi, bướm bay rợp trời, ong nâu miệt mài hút mật. Những ngày ấy, tôi hầu như không ở trong nhà, tôi sống ngoài đường, chạy theo những cánh bướm, tìm con bướm rực rỡ nhất, rồi háo hức theo nó cho đến khi đôi chân bé nhỏ mỏi rã rời.
Ôi, nắng. Tôi yêu những ngày nắng biết bao!
Nhất là những đêm mất điện. Dưới ánh trăng, những đêm tối ấy làng tôi không tối, mà lấp lánh như chiếc bình hoa màu bạc. Mặt trăng lên rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được, như một sự hiện diện hữu hình. Ánh trăng tràn khắp ngôi làng, dịu dàng và rộng lượng, khiến mọi thứ trở nên yên bình và dịu dàng Vào những đêm trăng tròn, trăng không trốn vào mây nữa, trăng ở đó, lặng lẽ nhìn chúng tôi từ trên cao.
Những đêm trăng ấy, với tôi có lẽ là ký ức ngọt ngào và yên bình nhất.
Dường như dưới ánh trăng tất cả mọi người đều gác lại lo âu, không còn trăn trở ngày mai trong bình gạo còn mấy lon, nồi cám heo đã nấu chín hay chưa. Tất cả lũ trẻ chúng tôi, mọi lứa tuổi, cả trai lẫn gái, tụ họp lại để chơi cùng nhau.
Sân nhà chú Tranh trở thành sân chơi nhảy dây, nhảy lò cò, kéo co, lùa vịt. Chúng tôi chạy đến khi áo ướt đẫm mồ hôi. Chúng tôi cười nói, chúng tôi hét lên vì hạnh phúc. Riêng tôi, hạnh phúc hơn hết thảy vì chỉ khi đó tôi luôn một đội, tôi không thấy một mình, và luật chơi luôn công bằng.
Những đêm ấy, tôi đi ngủ với nụ cười trên môi.
Đó là những lúc tôi thấy mình đủ đầy.
Chỉ cần có ai đó bên cạnh, thế giới như trở thành một nơi rất khác.
Nhưng buổi chiều ở cao nguyên thì khác.
Hoàng hôn đến sớm và ở lại rất lâu. Mặt trời khuất sau đồi, ánh sáng rút đi nhanh như bị đất nuốt chửng. Bóng kéo dài bất thường. Không khí lạnh đột ngột. Khói bếp bay lên, mỏng manh, yếu ớt.
Ngôi làng lại chìm vào im lặng.
Một mùa mưa, nhà chú Tranh có người bà con ở xa đến chơi. Ông cao, gầy, râu tóc dài. Tối đến, ông nói lũ trẻ tụi tôi qua nhà chú Tranh nghe ông kể chuyện. Chúng tôi ngồi trong nhà bếp. Không có điện—chỉ có đèn dầu trên bàn. Ông bảo chúng tôi ngồi sát lại. Rất sát. Ông kể chậm, gần như thì thầm, từng chữ một. Da tôi nổi gai. Tôi nắm tay Đông thật chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay chị, đau điếng nhưng cả hai không đứa nào dám ho lên một tiếng.
Khi chuyện kết thúc, chúng tôi nắm tay nhau chạy về nhà trong bóng tối. Hai mươi mét từ sân nhà chú về nhà tôi, mà với tôi dài như hai mươi cây số.
Trước khi đi, ông nói một câu ám ảnh chúng tôi rất lâu:
Âm thịnh, dương suy.
Có một câu chuyện về một cô gái chết trẻ vì lạnh. Sau khi chết, cô quay lại ban đêm để kiểm tra trẻ con ngủ. Nếu ngón chân nào lòi ra ngoài chăn, cô kéo ngón chân ấy và biến nó thành băng.
Khi nói đến đó, ông chụp lấy ngón chân tôi.
Tôi hét lên, khóc nấc.
Từ đêm ấy, giấc ngủ trở nên đáng sợ. Tôi luôn trùm kín chăn, che kỹ bàn chân—kể cả giữa mùa hè nóng bức. Kể cả khi mồ hôi ướt đẫm. Tôi luôn giấu thật kỹ các ngón chân của mình.
Và,
Tôi không chơi với cái bóng nữa. Bóng là những con ma. Sau những câu chuyện ma, đêm tối với tôi không còn trống rỗng nữa. Nó đầy rẫy những cái bóng.
Mãi rất lâu sau, khi xuống thành phố lớn để học đại học, nơi phố xe đông nghẹt người và đèn đường sáng rực —tôi mới dặn lòng mình Dương thịnh thì âm suy.
Khi sự sống đủ đầy, bóng tối lùi xa.
Nhưng ngày ấy, ở ngôi làng nhỏ bé đó, tôi chỉ biết bám víu lấy mùa hè, ánh trăng, lấy tiếng người.
Và sáng nào thức dậy, cũng mong đó là một ngày nắng, cho tôi đủ hạnh phúc để để dành và sống sót qua mùa mưa sắp đến.
Chỉ một ngày,
Là đủ rồi..., giản dị vậy thôi.