

The river in Aurhus
I want my funeral there.
In Denmark—
the happiest country in the world,
the only place with an Institute of Happiness.
Please, please, let it be a summer day.
Full of light.
I do not want a gravestone with my name.
Please, plant a tree instead.
And when this body becomes ash,
let it drift along the river in Aarhus.
Let me float...
Unheld.
Unfinished.
Free.
I do not want anyone to cry at my funeral.
I want it quiet—
as quiet as a chamber concert,
where nothing demands attention,
and everything asks to be felt.
Men in tuxedos.
Women in white silk.
Children in dresses, pink bows tied carefully
Everyone sits close to one another.
Hands held.
No tears.
No words.
No questions.
Because I know
they will never understand
why I died.
I died because I was too tired.
Because my head hurt too much.
Because some pain does not scream—
it presses.
There are candles.
The smell of wood.
Instrumental jazz and classical music fill the room—
the same music I play every morning in the shower,
every night before sleep.
There is coffee by the kitchen.
My Bed Is a Boat by Karfagen
plays quietly,
again and again.
I am wearing a white áo dài.
I lie on a sofa placed at the end of the room,
peonies arranged around me.
I do not want to be seen.
I only want it to be known that I am there.
And that everyone understands
why they have come.
Not to mourn.
But to sit with me.
To listen—
to music that is deep,
but not necessarily sad.
When they leave,
each person walks toward me slowly.
They take my hand, gently.
Then they turn and hold one another,
without saying anything.
If I die young, please bury me in Denmark.
Only Megan knows this place.
In the summer of 2022,
we drove with Peter to Aarhus.
He took us to cemeteries—
searching for the cross
that carried his family’s name.
I had never seen a graveyard so gentle.
A place full of death,
yet not frightening.
There was a river nearby.
Peace moved slowly there.
The paths were lined with trimmed flower beds.
Low hills surrounded them.
Fields of grass stretched wide,
green and soft,
as if the earth itself had chosen kindness.
I want my funeral there.
In Denmark—
the happiest country in the world,
the only place with an Institute of Happiness.
Please, please, let it be a summer day.
Full of light.
I do not want a gravestone with my name.
Please, plant a tree instead.
And when this body becomes ash,
let it drift along the river in Aarhus.
Let me float...
Unheld.
Unfinished.
Free.

Dòng sông ở Aurhus
Tôi muốn đám tang của mình ở đó.
Ở Đan Mạch—
đất nước hạnh phúc nhất thế giới,
nơi duy nhất có một Học viện Hạnh phúc.
Làm ơn, làm ơn, hãy cho tôi chết vào một ngày hè.
Nhiều nắng.
Tôi không muốn bia mộ khắc tên mình.
Xin hãy trồng giúp cho tôi một cái cây.
Và tro tàn của thân xác này,
làm ơn thả trôi trên dòng sông ở Aarhus—
để tôi được trôi,
Bồng bềnh.
Tôi không muốn ai khóc trong đám tang của mình.
Tôi muốn nó lặng yên như một buổi hòa nhạc thính phòng,
Không sân khấu, spotlight,
Đàn ông mặc tuxedo.
Phụ nữ mặc áo lụa trắng.
Trẻ con mặc váy, cài nơ hồng.
Mọi người chỉ ngồi đó, lặng lẽ bên nhau, nắm tay.
Không ai khóc.
Không ai nói với ai điều gì.
Không ai hỏi vì sao.
Vì tôi tin họ sẽ không bao giờ hiểu được lý do tôi chết.
Tôi chết vì mệt quá.
Và vì đầu tôi đau quá.
Tôi muốn đốt nến.
mùi gỗ thơm.
Playlist là nhạc jazz không lời và cổ điển—
những bản nhạc tôi vẫn bật mỗi sáng khi tắm, và mỗi tối trước khi ngủ.
Ngồi bên bếp có cà phê.
Tôi bật đi bật lại My bed is a boat của Karfagen
Tôi muốn được mặc chiếc áo dài trắng.
Tôi chỉ nằm đó trên chiếc sofa, đặt cuối căn phòng,
xung quanh là hoa mẫu đơn.
Tôi không muốn ai nhìn thấy tôi.
Tôi chỉ muốn họ biết rằng tôi đang ở đó,
và họ biết mình đến để làm gì.
Để cùng tôi lặng nghe những bản nhạc sâu lắng,
nhưng không buồn.
Và khi ra về,
mỗi người sẽ bước lại gần tôi, thật chậm,
nắm tay tôi rất khẽ,
rồi quay sang ôm nhau—nhẹ nhàng.
If I die young, please bury me in Denmark.
Chỉ có Megan biết nơi này.
Mùa hè năm 2022, chúng tôi ngồi xe của Peter đi road trip ở Aarhus.
Peter đưa chúng tôi đến những nghĩa trang—
nơi anh muốn tìm những cây thánh giá mang tên người thân.
Tôi chưa từng thấy một nghĩa trang nào đẹp và hiền đến thế.
Một nơi đầy cái chết, nhưng không làm tôi sợ.
Chỉ có sự yên bình bên một dòng sông.
Hai bên lối đi là những luống hoa được tỉa gọn.
Xung quanh là những ngọn đồi thấp,
những cánh đồng cỏ xanh mơn mởn.
Tôi muốn đám tang của mình ở đó.
Ở Đan Mạch—
đất nước hạnh phúc nhất thế giới,
nơi duy nhất có một Học viện Hạnh phúc.
Làm ơn, làm ơn, hãy cho tôi chết vào một ngày hè.
Nhiều nắng.
Tôi không muốn bia mộ khắc tên mình.
Xin hãy trồng giúp cho tôi một cái cây.
Và tro tàn của thân xác này,
làm ơn thả trôi trên dòng sông ở Aarhus—
để tôi được trôi,
Bồng bềnh.