top of page
894136ff-911a-4a50-b613-8ca55c3b089b.png

Dad

His love for me ran so deep that it could pull him back even when he was drunk. He said I was born so fragile that he was afraid even the slightest touch would shatter me.

​​​

Mom said I was brave enough to dare hug him when he was furious.
My siblings said I was lucky—because he had poured all his anger out on them already, and what remained was love, he gave it all to me.

As for me, I never wondered why. Then one winter day, in October 2025, sitting in Amsterdam and telling Megan about my dad, I broke down and cried like a child. I suddenly understood: he loved me most because I was the only one, who sat quietly and patiently, listened to the dreams he never got to live.

And perhaps he believed— that I, one day, would live those dreams for him.

And I did, indeed.

Though he already had three daughters, dad loved me—the youngest—in a way that felt obviously, strangely different.

He was a difficult man, hot-tempered, rough around the edges, angry at the whole world for reasons we all knew but never learned how to name. His irritation could spill over, land on anyone who stood too close. But with me, he saved his gentlest part. He indulged me like a little princess. And by that same strange logic, I loved him, without limit.

Mom said that when I was still tiny, still lying in a cradle, on nights when dad had to travel for work, I cried endlessly. Not from hunger, not from pain, but from the absence of a familiar scent. It took her a long time to understand how to lull me to sleep: she laid dad’s shirts—still carrying his scent—over me. Only then did I stop crying.

She said I was woven from his scent.

When dad was home, I refused to leave his side. He walked ahead; I crawled after him. Then I learned to walk, to run, and followed him everywhere—like a small shadow, quiet but determined.

Even long after the war had ended, dad still lived like a soldier: principled, disciplined, fully present in every minute of the day. He woke very early—five in the morning, unfailingly, whether it was sunny, rainy, or storming outside.

On sunny days, he went out to the garden when the sun still had yet to set out.
On rainy days, he stayed inside and brought out an old wooden box—filled with tools he had carried back from the battlefield. He patiently ground motorcycle springs into fishing hooks. His hooks were always beautiful, razor-sharp.

He could sit like that for hours.
And I sat beside him for hours too.

Sometimes he said nothing, fully absorbed in each strike of the hammer, each careful cut of the saw. Other times, he worked and told stories at the same time. Names rose like legends: Route 9 in Southern Laos. Hanoi—twelve days and nights. The Citadel of Quảng Trị. He spoke of soldiers who fought bare-handed, of comrades, of people he had met only once—sometimes only long enough to exchange a greeting.

He described everything in detail—a tree, a well, a ferryman. I listened and painted it all in my head with my childish imagination. His eyes sank deep into distant memories while I filled in the picture with invisible lines. Perhaps that was why I grew to love history, and to love—naturally—the yellow-skinned Vietnamese blood running through my body.

In the evenings, dad never missed the news. At seven o’clock, the television belonged to the two of us. He brewed a pot of hot tea. I sat in his lap, listening without understanding, and fell asleep without knowing when. Sometimes I woke because he turned up the volume, feeling my tiny, warm hand held tightly in his.

 

Mom walked back and forth, shaking her head and muttering:
“It’s funny how we are eating fermented shrimp with rice and you two love talking about the world all day.”
Dad ignored her, as if he heard nothing.

He loved poetry, loved music, loved Hanoi, and was passionate about roads and journeys.


To him, Hanoi was not only the heart of the nation, it holds a special place in his heart as a thousand years of culture, sunsets over West Lake, Thanh Niên Road shaded by trees, houses with red-tiled roofs, the season of young green sticky rice that made strangers ache with longing each visit.

When he was drunk, he sang the same old song over and over:

Hanoi this season is missing the rain,
early winter cold, your scarf fluttering lightly in the chill,
milk flowers no longer falling, you beside me one afternoon after class,
along old Cổ Ngư Road, we walk slowly home.

He hummed, immersed in wine, as if living inside a distant dream—another life, a love he had never had.

Wherever he went, he let me sit in front of the motorbike. The two of us rode past coffee gardens, eucalyptus groves, pine forests, rubber trees shedding their leaves. Wind lashed our faces, sun burned our cheeks red but we were too busy talking to notice. I asked all the childish questions, he answered them all.


He told me the world was vast. That if I wanted to go far, to fly high, to escape this circling poverty, I had to study hard.

Every trip—near or far, rain or shine—he took only me with him. Each journey was a story. And I was always a little and eager passenger.

At home, dad’s hands never rested. He planted trees, dug ponds to raise fish, tended flowers, experimented with crossbreeding roses—pink with white, red with orange. He asked me, What color do you think they’ll bloom? We waited together, breath held, for the day the flowers opened. Every day I ran out to the garden to check.

He taught us how to fix everything in the house. Whatever he didn’t know, he read books to learn. He said: if people can invent bombs, airplanes, and cars, then why couldn’t we manage these simple things? He cooked like a professional chef. His joy was a full meal for the whole family. And for me—if there was a chicken, the thigh was mine, if there was snakehead fish, the cheek was mine. Once, after a trip, he brought me home a whole bag of coconut candy. I was tiny, hugging the bag in my arms. My sisters sat around, looking but not daring to take any. That was the rule: the special gift belonged to the youngest. My sisters only asked for a piece. They only dared to eat half. The other half they wrapped carefully, saving it for the next day.

His room was always tidy. The blanket he folded was squared and neat, like a bánh chưng pressed into a mold. Everything had its place. He said that even in the dark, with eyes closed, he should be able to find anything. Time was precious—too precious to waste searching. A shirt could be old because we were poor, he told us, but if it was dirty or wrinkled—then it was our carelessness. If the dishes were washed but still smelled of grease, that was not poverty either, but irresponsibility. Poverty, to him, was circumstance. Carelessness was a choice.

He raised and taught us with a soldier’s discipline.
But he loved us with the crushed soul of a man whose childhood was never whole.

 

He grew up deprived, rejected. He struggled his entire life to escape poverty, yet poverty clung to him. He could not accept that truth.

He drank almost every day. Alcohol was like a demon—it sometimes turned him into a violent husband, a violent father, turning bitterness into blows against mom and my siblings.

Except me.
Only me.
He never once raised his hand.

Dad had no patience, no tolerance, one wrong word and he would shout so loud that even the neibough could hear him, with fear. But no matter how angry he was, all it took was for me to hug his leg and tug gently at his shirt hem, and the anger dissolved. He had smoked for years and never quit. But when I was three, the smoke made me cough and struggle to breathe. I told him. From that day on, he never held another cigarette.

His love for me ran so deep it could pull him back even when he was drunk. He said I was born so fragile that he was afraid even the slightest touch would shatter me.

Mom said I was brave enough to dare hug him when he was furious.
My siblings said I was lucky—because he had poured all his anger out on them already, and what remained was love, he gave it all to me.

As for me, I never wondered why. Then one winter day, in October 2025, sitting in Amsterdam and telling Megan about my dad, I broke down and cried like a child. I suddenly understood: he loved me most because I was the only one, who sat quietly and patiently, listened to the dreams he never got to live.

And perhaps he believed— that I, one day, would live those dreams for him.

And I did, indeed.

ChatGPT Image Dec 27, 2025 at 01_28_21 PM.png
894136ff-911a-4a50-b613-8ca55c3b089b.png

Ba

Ba thương tôi nhiều đến nỗi kể cả trong cơn say ba vẫn kiểm soát được cơn giận. Ba bảo tôi mỏng manh, sinh ra đã thiệt thòi, ba sợ chỉ cần một va chạm cũng làm tôi vỡ tan.

Mẹ bảo vì tôi ngây ngô nên đã đủ can đảm ôm ba lúc ba nổi nóng.
Các anh chị thì bảo tôi may mắn, vì phần giận dữ ba đã trút hết lên các anh chị rồi, nên thứ còn lại chỉ là yêu thương ba dành cho tôi.

Còn tôi, mãi đến một ngày mùa đông, tháng 10 năm 2025, ngồi ở Amsterdam, kể chuyện về ba cho Megan nghe, tôi mới òa khóc như một đứa trẻ. Tôi chợt hiểu ra: ba thương tôi nhất, vì chỉ có tôi đã lặng im ngồi nghe những giấc mơ ba chưa kịp sống. Lặng lẽ, kiên nhẫn, say sưa. 

 


Và có lẽ ba đã tin— có một ngày tôi sẽ thay ba sống những giấc mơ ấy.

Và đúng là tôi đã làm được.

Dù đã có ba cô con gái, ba vẫn thương tôi—cô Út— một cách lạ lùng.


Ba nóng tính, cộc cằn, giận dữ với cả thế giới. Nỗi bực dọc trong ba có thể tràn ra, đổ lên tất cả những ai ở gần. Nhưng với tôi, ba dành phần dịu dàng nhất của mình. Ba chiều tôi như chiều một cô công chúa nhỏ. Và cũng bằng cách lạ lùng ấy, tôi thương ba đến vô bờ.

Mẹ kể, khi tôi còn bé xíu nằm trong nôi, những đêm ba đi công tác xa nhà, tôi khóc ròng. Khóc không vì đói, không vì đau, mà vì thiếu một mùi quen. Mẹ phải mất rất lâu mới hiểu ra cách dỗ tôi ngủ: mẹ lấy những chiếc áo còn vương hơi ba, đắp lên người tôi. Tôi mới thôi khóc.


Mẹ bảo tôi bện hơi ba.

Khi ba ở nhà, tôi không chịu rời ba nửa bước. Ba đi trước, tôi bò theo sau. Rồi tôi biết đi, biết chạy, và cứ thế theo chân ba khắp nơi—như một cái bóng nhỏ, lặng lẽ mà kiên quyết.

Dù chiến tranh đã lùi xa, ba vẫn sống như một người lính, nguyên tắc, kỷ luật, trọn vẹn từng phút giây. Ba dậy từ rất sớm—năm giờ sáng, đều đặn, bất kể ngày nắng hay mưa hay ngoài trời giông bão.


Ngày nắng, ba ra vườn từ tinh mơ. 
Ngày mưa, ba ngồi trong nhà, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ—đựng những dụng cụ ba đem về từ chiến trường. Ba tỉ mẩn mài từng chiếc lò xo xe máy thành lưỡi câu cá. Lưỡi câu ba làm lúc nào cũng đẹp, và sắc lẹm.

Ba ngồi như thế hàng giờ.
Và tôi cũng ngồi bên ba hàng giờ.

Có lúc ba không nói gì. Chỉ tập trung cao độ vào từng nhát búa, từng đường cưa. Có lúc, ba vừa làm vừa kể chuyện. Những cái tên vang lên như huyền thoại: Đường 9 Nam Lào. Hà Nội mười hai ngày đêm. Thành cổ Quảng Trị. Ba kể về những người lính tay không bắt giặc, về đồng đội, về những con người ba chỉ gặp nhau một lần, có khi chỉ kịp chào nhau một câu. Ba nhớ từng chi tiết—về một cái cây, một giếng nước, một người lái đò.
Còn tôi ngồi nghe, và vẽ lại tất cả trong đầu bằng trí tưởng tượng non nớt của mình. Mắt ba chìm sâu vào ký ức khi tôi đang tô từng nét vô hình. Có lẽ vì thế mà tôi mê lịch sử. Và yêu, một cách tự nhiên, dòng máu Việt Nam da vàng chảy trong mình.

Buổi tối, ba không bỏ lỡ bản tin thời sự nào. Bảy giờ tối, chiếc TV là của hai cha con. Ba pha ấm trà nóng. Tôi ngồi trong lòng ba, nghe mà không hiểu gì, rồi ngủ gục lúc nào không hay. Thỉnh thoảng tôi giật mình tỉnh giấc vì ba tăng âm lượng cái TV, thấy bàn tay tôi bé xíu, nóng hổi trong tay ba.


Mẹ đi qua đi lại, lắc đầu lèm bèm:
“Ăn cơm mắm ruốc suốt ngày mà bày đặt nói chuyện thế giới ”

Ba làm lơ. Như không nghe thấy gì.

Ba yêu thơ, yêu nhạc, yêu Hà Nội và đam mê những chuyến đi, những con đường.


Với ba, Hà Nội là trái tim của cả nước. Là nghìn năm văn hiến. Là hoàng hôn Hồ Tây, là đường Thanh Niên rợp bóng cây, là những ngôi nhà mái ngói đỏ, là mùa cốm làm nao lòng người khách lạ.
 

Những khi ba say, ba hát mãi một bài cũ. 

 

Hà nội mùa này vắng những cơn mưa, cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh, hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp, đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.

Ba ngân nga, say sưa trong men rượu như đang sống trong một giấc mơ xa xăm—một cuộc đời khác, một mối tình chưa từng có.

Mỗi lần đi đâu đó, ba cho tôi ngồi phía trước xe máy. Hai cha con chạy qua vườn cà phê, rừng bạch đàn, rừng thông, rừng cao su đang mùa thay lá. Gió tạt vào mặt, nắng đốt cháy hai má đỏ rực. Nhưng hai cha con chỉ mải mê kể chuyện cho nhau nghe. Tôi hỏi, ba trả lời tất cả những câu hỏi ngô nghê của một đứa trẻ. 


Ba nói thế giới này rộng lắm. Muốn đi xa, muốn bay cao, muốn thoát khỏi cái nghèo quẩn quanh này, thì phải học thật giỏi.

Những chuyến đi—xa hay gần, mưa hay nắng—ba chỉ chở mình tôi. Mỗi chuyến đi là một câu chuyện. Và tôi luôn luôn là người đồng hành nhỏ bé và háo hức.

Ở nhà, tay chân ba chưa bao giờ chịu nghỉ. Ba trồng cây, đào ao nuôi cá, chăm hoa, thử lai hoa hồng, màu hồng với trắng, đỏ với cam. Ba hỏi tôi: Con đoán hoa sẽ ra màu gì? Hai cha con cùng hồi hộp chờ ngày hoa nở. Ngày nào tôi cũng chạy ra vườn, đợi. 

Ba dạy chúng tôi sửa mọi thứ trong nhà. Cái gì không biết, ba kiếm sách về đọc. Ba bảo: người ta sáng chế được bom, được máy bay, ô tô, thì mấy thứ này có gì mà mình không làm được. Ba nấu ăn rất ngon. Niềm vui của ba là bữa cơm đủ đầy cho cả nhà. Và ba luôn dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất—con gà thì cái đùi là của Út, cá lóc thì phần má cũng là của Út. Có lần, ba đi xa về, mua cho tôi một bịch kẹo dừa. Tôi bé xíu, ôm bịch kẹo trong lòng. Các chị ngồi quanh, nhìn mà không dám lấy. Luật trong nhà là vậy: Cái gì ngon là của Út. Có chị xin một viên, cũng chỉ dám ăn một nửa, nửa còn lại gói kỹ, để dành sang ngày hôm sau.

Phòng ba luôn gọn gàng. Chiếc mền ba gấp vuông vức như bánh chưng đóng khuôn. Mọi thứ nằm đúng chỗ. Ba bảo để trong đêm tối, nhắm mắt cũng tìm được. Thời gian quý lắm, không được phí vào việc đi tìm. Phải để dành để làm việc khác.  Chiếc áo sơ mi dù cũ, ba vẫn ủi thẳng thớm. Ba dặn chúng tôi: áo có thể cũ vì mình không có áo mới, nhưng mặc đồ dơ hay nhăn nhúm dúm dó, thì đó là sự cẩu thả. Bát đĩa có rửa rồi mà vẫn còn mùi mỡ, thì cũng không phải nghèo, mà là vô trách nhiệm. Với ba, nghèo là hoàn cảnh. Còn cẩu thả là một sự lựa chọn.

Ba thương chúng tôi bằng kỷ cương của người lính.
Nhưng ba yêu chúng tôi bằng trái tim méo mó của một người đàn ông có tuổi thơ không tròn.

 

Ba lớn lên trong thiếu thốn, trong bị chối bỏ. Ba phấn đấu cả đời để thoát nghèo, nhưng cái nghèo vẫn đeo bám. Ba không chấp nhận được điều đó.
Ba uống rượu gần như mỗi ngày, rượu như một con quỷ dữ, có lúc biến ba thành người chồng, người cha bạo lực—biến nỗi cay đắng thành đòn roi trút lên mẹ, lên các anh chị tôi.

Riêng tôi.
Chỉ riêng tôi.
Ba chưa từng một lần giơ tay.

Ba nóng tính, ai nói trái ý là ba quát lớn đến nỗi hàng xóm cũng nghe và phải nhíu mày. Nhưng dù giận đến đâu, chỉ cần tôi ôm lấy chân ba, kéo nhẹ vạt áo, là cơn giận tan đi. Ba hút thuốc bao năm không bỏ. Nhưng năm tôi ba tuổi, khói thuốc làm tôi ho, khó thở, tôi nói với ba. Từ ngày đó, ba không cầm thêm điếu thuốc nào nữa.

Ba thương tôi nhiều đến nỗi kể cả trong cơn say ba vẫn kiểm soát được cơn giận. Ba bảo tôi mỏng manh, sinh ra đã thiệt thòi, ba sợ chỉ cần một va chạm cũng làm tôi vỡ tan.

Mẹ bảo vì tôi ngây ngô nên đã đủ can đảm ôm ba lúc ba nổi nóng.
Các anh chị thì bảo tôi may mắn, vì bao năm giận dữ ba đã trút hết lên các anh chị rồi, nên thứ còn lại chỉ là yêu thương, ba dành hết cho tôi.

Còn tôi, mãi đến một ngày mùa đông, tháng 10 năm 2025, ngồi ở Amsterdam, kể chuyện về ba cho Megan nghe, tôi mới òa khóc như một đứa trẻ. Tôi chợt hiểu ra: ba thương tôi nhất, vì chỉ có tôi đã lặng im ngồi nghe những giấc mơ ba chưa kịp sống. Lặng lẽ, kiên nhẫn, say sưa. 

 


Và có lẽ ba đã tin— có một ngày tôi sẽ thay ba sống những giấc mơ ấy.

Và đúng là tôi đã làm được.
 

Stay informed, join my newsletter!

Please enter your email here & you know what? this site looks better on laptop screen 

Hiya, thank you for subscribing!

I look forward to sharing with you my next stories 🦋 

bottom of page